Thursday, 09/12/2021 - 11:18|
Trường Tiểu học Đức Ninh Đông Chào mừng năm học mới
Bạn chưa chọn snippet

TẢN MẠN VỀ NGHỀ GIÁO

 

“Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Đã mang lại cho đời đầy trái ngọt hoa tươi”

          Không biết từ bao giờ những câu ca, lời hát ấy đã thấm sâu vào lòng tôi, chảy thành mạch thành dòng trong cơ thể. Và không biết từ bao giờ ước mơ làm cô giáo lại trở thành động lực cho tôi sống mỗi ngày. Người ta vẫn thường bảo tôi, nghề giáo viên lương ba cọc ba đồng không đủ để trang trải cuộc sống, và làm bao nhiêu cũng chỉ nghèo một đời. Thế nhưng vì đam mê, và vì một lời tâm niệm năm xưa mà tôi đã cố gắng để có thể trở thành một nhà giáo chân chính, mang “trái ngọt, hoa thơm” đến cho mọi người.

Tôi yêu lắm những nơi tôi đi qua, mỗi hàng cây ghế đá mỗi viên gạch trên sân trường, tất cả đều mang theo hơi thở của thời gian, lưu giữ những khoảnh khắc của bao thế hệ nhà giáo. Thời gian trôi đi biết bao thế hệ học sinh đã ra trường, từng lớp các em đã trưởng thành. Tiếng trống trường rộn rã vang lên, âm thanh ríu rít của tiếng chim trên nhánh Phượng cũng đã đua nhau thì thầm hát.Thời tiết đã bắt đầu se lạnh ...Những tia nắng cũng đang ít dần lại mùa đông đang đến gần, tạm biệt những ngày hè oi ả với bao nhiêu cảm xúc và niềm vui để đón chào cho mùa tựu trường của năm học mới. Những cảm xúc của ngày đầu tiên đến trường ôi sao vẫn cứ xao xuyến mãi không buông, những ánh mắt em thơ, những nụ cười trong sáng, những bài giảng mang trong tôi thật nhiều cảm xúc.

Đặt bàn tay lên ngực tôi thầm biết ơn công sinh và dưỡng dục của bố mẹ, nhờ công lao ấy mà tôi có được những cảm xúc thiêng liêng của nghề giáo hôm nay. Lúc sinh thời, cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: “Nghề dạy học là nghề cao quý bậc nhất trong các nghề cao quý. Nghề dạy học là một nghề sáng tạo bậc nhất trong các nghề sáng tạo vì nó sáng tạo ra những con người sáng tạo”. Nhà giáo có tầm quan trọng như vậy, càng làm cho tôi một giáo viên phải luôn không ngừng học hỏi để nâng cao trình độ chuyên môn của mình. Luôn đặt ra đầy ắp những câu hỏi tại sao? và làm thế nào?... Là người thầy người cô phải giảng bài như thế nào để truyền cảm hứng đến cho các em, phải làm gì khi các em tỏ ra chán nản, áp lực ???  Là giáo viên  cũng khó tránh khỏi cái cảm giác lo sợ, lo sợ cho từng bước đi, từng cử chỉ, lời nói. Tôi không còn là cô cậu học sinh của năm xưa ngồi dưới lớp học nhìn lên thầy cô của mình với ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ hay là khẽ giấu đi cái miệng cười toe toét với đám bạn khi cô đang giảng bài. Mà tôi giờ đây sẽ đứng trên bục giảng với bao ánh mắt đổ dồn của học sinh về phía mình. Tôi phải nghiêm trang, đúng đắn vì tôi bây giờ là giáo viên. Lúc này tôi không còn là người nhận mà là người truyền đạt kiến thức, đến bây giờ tôi mới có thể cảm nhận được nỗi lo lắng của thầy giáo tôi ngày xưa khi tiếng trống tan học vang lên mà thầy vẫn không kết thúc bài giảng của mình. Nghề dạy học đòi hỏi người đứng trên bục giảng phải có bản lĩnh, biết chịu đựng và vượt qua khó khăn trước mắt, đem hết sức mình cống hiến cho những thế hệ tương lai của đất nước.

Đất nước đang ngày càng đổi mới, đòi hỏi sản phẩm giáo dục phải có phẩm chất, có năng lực đáp ứng nhu cầu xã hội. Vì lẽ đó, phẩm chất và nhân cách nhà giáo cũng được quy định thêm bởi nhiều yếu tố, nhưng cốt lõi vẫn là tri thức và lòng yêu thương học sinh. Một nghề mà cho dù hoàn cảnh, cuộc sống riêng có nhiều trắc trở, cũng chẳng ai cho phép mình được u sầu, bất mãn trước học trò của mình. Mà chắc có lẽ không ai có thể buồn khi nhìn những ánh mắt hồn nhiên, trong sáng của các con đã làm sống dậy tâm hồn và tiếp thêm nguồn động lực cố gắng vượt qua mọi khó khăn phía trước để thực hiện nhiệm vụ giáo dục của mình. Vẫn biết cuộc sống không chỉ có tinh thần mà còn cần lắm những phương tiện vật chất. Tuy nhiên, nếu ai coi nghề giáo là nghề để làm giàu sẽ rất dễ sa ngã, sẽ không toàn tâm toàn ý với nghề. Nghề nào cũng vậy, nhất là nghề giáo thì cần phải trải qua thử thách khó khăn lâu dài mới trở thành một nhà giáo có bản lĩnh, có tâm, có đức và có tài.

Khẽ một chút ngẫm nghĩ về những người thầy giáo, cô giáo của mình năm xưa ấy, họ như những con đò cần mẫn chở khách sang sông mong đến ngày cập bến. Mỗi ngày trôi qua lại có thêm một niềm vui mới. Những con đò ấy cứ âm thầm lặng lẽ suốt ngày đêm bỏ lại sau lưng bao nỗi nhọc nhằn, bước qua mọi khó khăn phía trước với ý chí kiên cường lái con đò tri thức cập bến được bình an. Tôi ý thức được trách nhiệm của mình là phải bồi dưỡng tri thức, khắc phục những khó khăn bằng sức lực, trí tuệ và lòng yêu nghề.

Những cơn mưa đầu mùa đã rả rích qua từng kẽ lá, đất trời đang chuyển mình sang mùa Đông, một mùa hiến chương đã sắp đến gần. Kính chúc các thầy giáo, cô giáo trên mảnh đất hình chữ S thương yêu nhiều sức khỏe, một năm học mới thành công. Dịch bệnh sẽ được đẩy lùi để đón các em học sinh thân yêu đến trường, để lại được nghe những bài học i tờ vang lên trong từng lớp học.

“ Bao lữ khách đi về trên bến vắng,

Người sang sông, ai nhớ bến sông đời.

Từng dòng chữ suốt một đời lặng lẽ,

Mãi âm thầm như bụi phấn rơi rơi.”

 

                

                                      

 

Tác giả: Nguyễn Thị Hiền Trang
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 7
Hôm qua : 24
Tháng 12 : 174
Năm 2021 : 4.852